Tớ ghét ăn sáng các bạn ạ. Và ghét cả âm thanh nữa.

Có những ngày – như ngày hôm nay – tớ không ăn sáng mà chỉ đi uống nước, quán quen của tớ là một quán nước nổi tiếng ở đường Hai Bà Trưng.

Sáng nay tớ vào quán này mà giật mình suýt “rơi nước” ra khi chưa nạp nước vào các bạn ạ. Chả là, tớ vừa mở cửa bước vào thì, đồng loạt, 4 hay 5 nhân viên của quán đều “chào” to: “XXX kính chào quý khách”. XXX các bạn ấy lịch sự quá, khách quý giật bắn cmn người luôn, tí rơi đồ quý :v . Còn tí nữa thì trượt ngã nữa chứ. Chắc tại tớ đang lơ mơ ngủ nên đi liêu xiêu chứ không phải do các bạn ấy đâu nhỉ.

Tớ lơ mơ ngủ, vì đêm qua bên nhà hàng xóm có anh “ca xĩ” thích hát hò quá. Mà anh ấy ở phòng thu ở nhà, lại không có cách âm hay không chịu mở nhỏ loa đi, cứ thế mà ép cả khu phố nghe giọng anh ấy. Tiếc là giọng anh ấy tuy không hay, nhưng được cái to nên át cả bài “Heartbeat” của Enrique Iglesias. Tớ đoán anh ca sĩ này chuyên hát rock, vì anh ấy chuyển thể bài nhạc nhẹ sang nhạc Rock, tiếng ca to lắm nhé. Mỗi lần anh ấy lên giọng là một lần tớ “hearbeat” luôn các bạn à.

Đang ngồi ở quán “lơ mơ” về anh ca xĩ, mà tớ mấy lần tỉnh mơ vì tiếng còi xe các bạn ạ. Chả là chỗ này gần ngã tư Hai Bà Trưng – Lê Thánh Tông, mỗi lần đèn xanh, các cụ lái xe mà không thấy thằng đằng trước động đậy kịp là phải bấm còi cho bõ tức.

 

Công nhận, tức.

Thôi ngày mai tớ đi ăn sáng, không ăn sáng thì tớ lại nhạy cảm với âm thanh quá.