Từng bước để mất giọng Anh – Việt (phần 2)

Bước 2: Nghe  và lặp lại

Việc bắt chước một “giọng” – accent – cần phải tập luyện thông qua việc nghe và nhắc lại liên tục, kể cả đó có là bắt chước giọng một vùng nào đó ở Việt Nam chứ chưa cần nói tới tiếng Anh.

Mặc dù người Việt Nam có nhiều người nói tiếng Anh rất hay nhưng theo quan điểm của tôi thì việc nghe và lặp lại này nên học theo người bản xứ thì tốt hơn.

Thực tế các bạn hoàn toàn có thể nghe các bài nghe trong bài thi IELTS, hay trong các sách tiếng Anh nào đó. Nhưng thú thực thì tôi thấy các giọng nói trong đó mang tính kịch hoá quá mức, tức là nó không thật như người bản xứ họ nói với nhau.

Có lẽ ta nên thống nhất phần lớn chúng ta thường thích tiếng Anh – Anh và Anh – Mỹ, tôi sẽ mặc định Anh – Anh ở đây là giọng RP (Received Prounciation) và Anh – Mỹ là General American.

Đối với giọng Anh – Anh, các bạn đừng bỏ qua nguồn học cực kỳ hữu dụng là BBC, ở đó nếu các bạn ở trình độ còn có hạn thì có thể bắt đầu với việc nhại theo giọng các MC trong BBC 6 Minutes chẳng hạn.

Đối với giọng Anh – Mỹ, các kênh truyền hình quen thuộc như CNN chẳng hạn thì cũng là nguồn rất tốt, nhưng cần chú ý vì giờ cũng có nhiều MC tới từ vùng khác nhau nữa.

Hoặc bạn có thể nhại theo giọng một diễn viên nào đó mà bạn thích, lên google đâu thiếu đâu.

Việc nhại theo ai đó ở bên ngoài đời thì là điều không nên làm, nhưng là điều phải làm nếu bạn thực sự muốn làm mất đi chất giọng tiếng Anh Việt của bản thân. Và việc nhại giọng cũng là rất thú vị đó, ví dụ giờ tôi có thể nhại được giọng của khá nhiều nhân vật phim như Batman hay Optimus chẳng hạn. Dù có thể chỉ là gần đúng, nhưng đôi khi nó cũng tạo ra cho chúng ta sự lí thú nhất định.

Cũng phải nhắc lại, (do tôi học TESOL nên cũng khá kĩ về phần này), đó là dù cho bạn có bắt chước ra sao, phần lớn các bạn chẳng thể nào “imitate” chính xác giọng của ai đó được đâu. Chúng ta chỉ lấy giọng của họ là một điểm mốc để học hỏi “giọng vùng – accent” của họ mà thôi. Sau đó, cái còn lại cuối cùng chính là accent của họ còn chất giọng vẫn là của bạn mà thôi.

Vậy, khi nhại thì chúng ta nên làm gì:

  1. Trước hết hãy xác định bạn thích thứ tiếng Anh nào.
  2. Tiếp tục hãy nghe thật nhiều giọng, chọn ra một giọng của người nào đó mà bạn thực sự thích, hãy tải thật nhiều clip, file âm thanh, của người đó nói chuyện.
  3. Cố gắng trước khi tập nhại, hãy nghe thật nhiều, nghe đi nghe lại người ta nói, nếu có thể thì hãy đọc phụ đề hay in transcripts ra mà theo dõi.
  4. Sau khi nghe chán rồi, hãy vừa nghe vừa đọc lại đoạn scripts trên, theo tôi đọc một đoạn vài chục giây là quá kinh khủng rồi, đừng tự làm bản thân bối rối.
  5. Sau khi làm bước trên vài lần, hãy bỏ tai nghe, cầm giấy và đọc, tiến hành ghi âm. Sau đó nghe đoạn ghi âm của bạn (kinh khủng lắm) và bắt đầu phân tích.
  6. Một số điều mà bạn phải phân tích đó là:
  • Cách nhấn trọng âm của họ vì mỗi vùng có thể sẽ khác biệt về cách nhấn trọng âm một số từ đó.
  • Cách phát âm một số phụ âm. Ví dụ vùng London, tiếng Cockney họ đọc âm /th/ trong thanks chẳng hạn thành âm /f/ đó. Như tôi đã nói ở bài trước, phụ âm là cái cần làm thật tốt trước đã nhé.
  • Phân tích nguyên âm, thú thực là nhiều bạn bảo tôi điên vì phân tích lắm thế, nhưng tôi là người làm khoa học và giáo dục, nên làm cái gì cũng phải cẩn thận. Nguyên âm chính là chìa khoá quan trọng nhất để mà các bạn có âm khác đi so với L1 tiếng mẹ đẻ và các accent khác. Ví dụ, hầu hết các âm /i/ như trong từ ‘me’ chẳng hạn, tiếng Irish nhiều vùng đọc thành âm /oi/ đó. Hay ví dụ như từ bobby thì UK và US có khác nhau về nguyên âm đó.
  • Nếu thích sao chép đúng giọng ai đó thì để ý tới lượng âm trầm hoặc lượng gió mà họ tạo ra khi nói.

Gợi ý về một số nguồn để bắt chước, hẹn các bạn bài sau.